Pháp Luân Công và lợi ích xã hội (Phần 6)

Nhờ tu luyện Pháp Luân Công, một Kỹ sư trưởng tìm thấy con đường nhân sinh của mình

Mặc dù hoàn cảnh gia đình khó khăn, vốn là một gia đình bần nông, nhưng không vì thế mà cản trở được quyết tâm học tập vươn lên của ông Lưu Vĩnh Vượng, nhờ đó mà trong khi còn ngồi trên ghế nhà trường, ông luôn đạt được nhiều thành tích học tập ưu tú. Sau khi tốt nghiệp, nhờ vào kết quả học tập của mình, ông đã được nhận vào làm việc cho một công ty nước ngoài tại Bắc Kinh và sau đó qua quá trình làm việc với nhiều thành tựu đạt được, ông đã trở thành quản lý bộ phận và kỹ sư trưởng.

Ông để ý thấy rằng vào mỗi sáng sớm thường có nhiều người luyện Pháp Luân Công tại công viên gần nơi ông sinh sống. Vốn đã có nhiều hứng thú với khí công, nên ông đã tìm một cuốn sách Pháp Luân Công và đọc một cách nghiêm túc. Đọc xong, ông đã nhận ra rằng, Pháp Luân Công không chỉ dạy công không thu phí, mà khi so sánh với các công pháp khác thì hoàn toàn khác biệt, điều hết sức đặc biết đó chính là không hứa hẹn luyện công thì bệnh sẽ khỏi. Mà muốn khỏi bệnh thì bản thân người đó phải trở thành một người tốt, đề cao tâm tính của bản thân. Ông biết rằng chính lúc ấy ông đã tìm được một môn khoa học thật sự chân chính mà “không bao giờ có thể bị lợi dụng làm công cụ hủy diệt mà chỉ luôn mang lại điều tốt cho con người.” Càng tu luyện, ông lại càng cảm thấy Pháp Luân Đại Pháp là khoa học siêu thường và là khoa học chân chính.

Bắc Kinh

Ông chiểu theo tiêu chuẩn “Chân-Thiện-Nhẫn” để làm người tốt, làm việc gì ông cũng nghĩ cho người khác, dần dần xem nhẹ danh lợi trong cuộc sống và công tác. Đồng thời, trong công tác hàng ngày cụ thể là đối xử với kỹ sư cấp dưới ông cũng luôn vô tư chia sẻ kiến thức và kinh nghiệm của mình cho họ. Làm việc bằng sự tận tuỵ và trung thực của mình, ông luôn được các đồng nghiệp tín nhiệm và kính trọng, đồng thời có thời gian ông cũng dạy đồng nghiệp sử dụng các phần mềm chuyên nghiệp khác.

Một người tại tỉnh Hà Bắc may mắn tìm thấy đáp án nhân sinh của cuộc đời

Vốn sinh ra và lớn lên tại thành phố Bảo Định, tỉnh Hà Bắc ; từ nhỏ ông Lưu Huy đã ốm yếu và thường có nhiều bệnh tật ; vì lý do đó mà từ lúc cấp ba ông đã thử theo học võ thuật và khí công để có một cơ thể khoẻ mạnh. Theo năm tháng sau đó, ông càng ngày càng trăn trở đối với vấn đề nhân sinh, không lẽ cuối cũng sẽ già và chết đi. Ông muốn biết những người làm tổn hại và bắt nạt người khác không lẽ cứ chết là hết sao, và những gì mà những người này thiếu nợ sẽ tự động được xoá sạch sao?

LangYaShan5.jpg
By Taken by FanghongOwn work, CC BY-SA 3.0, Link

Vào năm 1994, khi đọc một cuốn tạp chí khí công, ông thấy hình của một vị thầy khí công được đăng trên bìa của tạp chí này. Ông thấy vị khí công sư này đang đả tọa song bàn và có một vầng hào quang sắc vàng quanh đầu của ngài ấy. Ngay sau đó ông đã đọc cuốn tạp chí này và biết rằng đây chính là Người đã sáng lập của Pháp Luân Công. Bằng cách nào đó ông biết rằng đây chính là vị Sư Phụ khai ngộ mà ông đang tìm kiếm. Ông cũng đã dựa theo hình minh hoạ động tác luyện công mà vị Đại sư ở trong cuốn tạp chí để học luyện theo. Và mặc dù động tác là chưa chuẩn xác nhưng ông đã cảm nhận được sự mạnh mẽ của năng lượng.

Sau đó ông biết rằng ông có một người họ hàng từng được may mắn trực tiếp nghe Sư Phụ của Pháp Luân Đại Pháp giảng dạy. Ông lập tức đến nhà của người họ hàng này và đã được người họ hàng này hết sức giúp đỡ chỉnh lại các động tác. Không những thế, người họ hàng này còn chia sẻ cho ông băng ghi âm bài giảng Pháp của Sư Phụ tại Tế Nam. Sau đó khi về nhà ông đã tiến hành nghe các bài giảng Pháp của Sư Phụ cả ngày lẫn đêm , và càng nghe ông càng lý giải được những vấn đề nhân sinh mà ông nghi vấn trước đây , rất nhiều , và tất cả đều được giải đáp.

Từ đó, ông luôn kiên định tín tâm vào Pháp Luân Đại Pháp. Trong mọi hoạt động sinh hoạt hằng ngày của mình, từ tiếp xúc với mọi người trong công việc cho đến trong cuộc sống , ông cũng đều hành xử chiểu theo tiêu chuẩn “Chân-Thiện-Nhẫn”. Trong công việc ông luôn được mọi người tín nhiệm, ngoài ra ông cũng rất nhiệt tình quan tâm đến đồng nghiệp. Mặc dù tại nơi ông làm việc, cụ thể là tổ công tác của ông có đến hơn 40 người, tuy nhiên trong suốt quá trình làm việc, bằng tâm huyết và kết quả ông đã đạt được, cuối cùng ông là người duy nhất được chọn để đi học tập kỹ thuật mới nhất liên quan để khi quay trở về phục vụ cho công việc.

Sau khi Giang Trạch Dân bức hại Pháp Luân Công năm 1999, hành động của ông Lưu rất đáng để người khác ngưỡng mộ , đó chính là ông luôn kiên trì tu luyện , và mặc dù vì việc này mà ông đã bị bắt giữ năm lần và giam cầm nhưng không vì thế mà làm ông hao mòn ý chí tu luyện. Trong chính hoàn cảnh đó, ngược lại ông vẫn chăm chỉ cần cù làm việc và liên tục nhận được tín nhiệm từ lãnh đạo cũng như của đồng nghiệp. Nhờ đó mà ông được bầu là “nhân viên xuất sắc”.

Chị em trong gia đình từ bỏ ý định tự tử

Sinh ra và lớn lên tại một vùng huyện tỉnh Hà Bắc và gia cảnh không hạnh phúc như những người khác, bà vốn mất mẹ năm 17 tuổi, nguyên nhân là do ba mẹ bà đã ẩu đã với nhau dẫn đến cái chết của mẹ bà vì tự tử. cũng vì lý do đó mà bà đã phải bỏ học.

Sau đó bản thân cha bà cũng đã tiến hành tái hôn, nhưng cuộc tái hôn lần thứ hai này cũnrg không mang lại hạnh phúc cho gia đình bà; ngay cả người vợ kế sau này của ba bà cũng thường xuyên có mâu thuẫn với ba của bà, thậm chí có lúc còn đánh nhau. Không những thế mà sức khoẻ của hai người họ cũng yếu kém vô cùng, toàn thân gần như mang đầy bệnh tật, phải phụ thuộc rất nhiều vào thuốc men. Sống trong hoàn cảnh gia đình thiếu vắng sự hạnh phúc và lúc nào cũng ngột ngạt khó chịu đến mức độ như thế, cả ba chị em bà Đỗ đều không cảm thấy vui vẻ thoải mái trong tâm mà thay vào đó là cảm giá thống khổ không thể tả.

Nhưng điều đáng sợ nhất chính là cái chết của mẹ bà do tự tử đã để lại sự ám ảnh không thể tả nổi đối với chị em nhà bà, và cũng vì lý do đó , mà mỗi khi gặp khó khăn trong cuộc sống, nỗi ám ảnh đó lớn đến nỗi nó khiến cho chị em bà nghĩ đến việc tự sát để giải quyết vấn đề. Em gái của bà lại là người lâm vào hoàn cảnh nghiêm trọng nhất, vì ngoài việc bị ám ảnh từ cái chết của người mẹ trước đây mà người em gái này vốn từ nhỏ đã tự ti, lại không đỗ đại học nên đã ba lần tự tử, nhưng rất may được cứu sống.

Năm 1996 cha và mẹ kế của bà bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công. Nhờ tu luyện Pháp Luân Công mà ba và mẹ kế của bà đã không còn cãi vã như trước nữa, mà ngược lại lại có thái độ khoan dung nhẫn nhượng với các thành viên trong gia đình. Sau khi đọc sách của Pháp Luân Đại Pháp, em gái bà Đỗ nhận ra rằng việc tự sát chính là việc làm sẽ tạo nghiệp lực rất lớn và nhờ đó mà em gái bà đã ngừng suy nghĩ về việc đó. Chứng kiến sự thay đổi thần kỳ không thể nào tưởng tượng được của các thành viên trong gia đình; bà cũng bước vào tu luyện Pháp Luân Công; nhờ đó mà các mâu thuẫn của bà và chồng cũng được giải quyết một cách hết sức nhẹ nhàng, bà đã chọn cách nhẫn nhịn thay vì cãi vả với chồng như trước đây; nhờ vào sự khoan dung và nhẫn nhịn của bà mà chồng bà đã ngừng chửi bới bà.

Em trai của bà cũng đã nhờ vào ân huệ của Đại Pháp mà có sự cải biến thần kỳ đối với bệnh tật trên cơ thể mà vốn dĩ trước đây làm cho anh khổ sở và thường sản sinh niệm đầu tự sát.

Chính là Pháp Luân Đại Pháp đã cứu gia đình gần như đã lâm vào cảnh nhà tan cửa nát này, và giờ đây họ thể thân tâm khỏe mạnh, cuộc sống hạnh phúc. Họ vô cùng cảm tạ ơn cứu mạng của Sư phụ của Đại Pháp.

Related posts

Leave a Comment